Trận Silva Arsia
Trận Silva Arsia là một trận chiến năm 509 TCN giữa lực lượng cộng hòa của La Mã cổ đại và lực lượng Etruscan của Tarquinii và Veii do vị vua La Mã bị phế truất Lucius Tarquinius Superbus lãnh đạo.
Trận Silva Arsia là một trận chiến năm 509 TCN giữa lực lượng cộng hòa của La Mã cổ đại và lực lượng Etruscan của Tarquinii và Veii do vị vua La Mã bị phế truất Lucius Tarquinius Superbus lãnh đạo.
Publius Valerius Poplicola hay Publicola là một trong bốn quý tộc La Mã đã lãnh đạo cuộc lật đổ chế độ quân chủ và trở thành quan chấp chính La Mã, đồng nghiệp của Lucius Junius Brutus vào năm 509 TCN, theo truyền thống được coi là năm đầu tiên của Cộng hòa La Mã.
Lucius Junius Brutus là người sáng lập bán huyền thoại của Cộng hòa La Mã, và theo truyền thống là một trong những quan chấp chính đầu tiên của nước này vào năm 509 TCN. Ông được cho là người chịu trách nhiệm trục xuất người chú của mình là vua La Mã Tarquinius Superbus sau vụ tự sát của Lucretia, dẫn đến cuộc lật đổ chế độ quân chủ La Mã.
Đại hội Centuriate được cho là do vị vua huyền thoại của La Mã Servius Tullius thành lập, chưa đầy một thế kỷ trước khi thành lập Cộng hòa La Mã vào năm 509 TCN.
Lịch sử hiến pháp của Cộng hòa La Mã bắt đầu với cuộc cách mạng lật đổ chế độ quân chủ vào năm 509 TCN.
Trận hồ Regillus là một chiến thắng huyền thoại của La Mã trước Liên minh Latinh ngay sau khi thành lập Cộng hòa La Mã và là một phần của cuộc Chiến tranh Latinh rộng lớn hơn. Người Latinh được lãnh đạo bởi một Lucius Tarquinius Superbus cao tuổi, vị vua thứ bảy và cũng là cuối cùng của La Mã, người đã bị trục xuất vào năm 509 TCN, và con rể của ông, Octavius Mamilius, nhà độc tài của Tusculum.
Trận Silva Arsia là một trận chiến vào năm 509 TCN giữa các lực lượng cộng hòa của La Mã cổ đại và các lực lượng Etruscan của Tarquinii và Veii do vị vua La Mã bị phế truất Lucius Tarquinius Superbus lãnh đạo. Trận chiến diễn ra gần Silva Arsia (rừng Arsian) trên lãnh thổ La Mã và dẫn đến chiến thắng cho La Mã nhưng cũng là cái chết của một trong những quan chấp chính của họ, Lucius Junius Brutus.
Căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi con trai của nhà vua, Sextus Tarquinius, cưỡng hiếp Lucretia, vợ và con gái của một quý tộc La Mã quyền thế. Lucretia đã kể cho người thân nghe về vụ tấn công và tự sát để tránh sự nhục nhã của sự việc. Bốn người đàn ông, dẫn đầu bởi Lucius Junius Brutus, bao gồm cả Lucius Tarquinius Collatinus, Publius Valerius Poplicola và Spurius Lucretius Tricipitinus đã kích động một cuộc cách mạng lật đổ và trục xuất Tarquinius cùng gia đình ông khỏi La Mã vào năm 509 TCN. Tarquin bị nhìn nhận tiêu cực đến mức từ chỉ nhà vua, rex, mang hàm ý tiêu cực trong tiếng Latin cho đến tận khi Đế chế La Mã sụp đổ.
Chấp chính quan Valerius thu thập chiến lợi phẩm của người Etruria bị đánh bại và trở về Rome để ăn mừng chiến thắng vào ngày 1 tháng 3 năm 509 TCN.
Quân đội của hai thành phố đã theo Tarquin ra trận nhưng bị quân đội La Mã đánh bại tại Trận Silva Arsia. Chấp chính quan Valerius đã thu thập chiến lợi phẩm từ những người Etruscan bại trận và trở về La Mã để tổ chức lễ khải hoàn vào ngày 1 tháng 3 năm 509 TCN.
Trận Silva Arsia là một trận chiến năm 509 TCN giữa lực lượng cộng hòa của La Mã cổ đại và lực lượng Etruscan của Tarquinii và Veii do vị vua La Mã bị phế truất Lucius Tarquinius Superbus lãnh đạo.
Publius Valerius Poplicola hay Publicola là một trong bốn quý tộc La Mã đã lãnh đạo cuộc lật đổ chế độ quân chủ và trở thành quan chấp chính La Mã, đồng nghiệp của Lucius Junius Brutus vào năm 509 TCN, theo truyền thống được coi là năm đầu tiên của Cộng hòa La Mã.
Lucius Junius Brutus là người sáng lập bán huyền thoại của Cộng hòa La Mã, và theo truyền thống là một trong những quan chấp chính đầu tiên của nước này vào năm 509 TCN. Ông được cho là người chịu trách nhiệm trục xuất người chú của mình là vua La Mã Tarquinius Superbus sau vụ tự sát của Lucretia, dẫn đến cuộc lật đổ chế độ quân chủ La Mã.
Đại hội Centuriate được cho là do vị vua huyền thoại của La Mã Servius Tullius thành lập, chưa đầy một thế kỷ trước khi thành lập Cộng hòa La Mã vào năm 509 TCN.
Lịch sử hiến pháp của Cộng hòa La Mã bắt đầu với cuộc cách mạng lật đổ chế độ quân chủ vào năm 509 TCN.
Trận hồ Regillus là một chiến thắng huyền thoại của La Mã trước Liên minh Latinh ngay sau khi thành lập Cộng hòa La Mã và là một phần của cuộc Chiến tranh Latinh rộng lớn hơn. Người Latinh được lãnh đạo bởi một Lucius Tarquinius Superbus cao tuổi, vị vua thứ bảy và cũng là cuối cùng của La Mã, người đã bị trục xuất vào năm 509 TCN, và con rể của ông, Octavius Mamilius, nhà độc tài của Tusculum.
Trận Silva Arsia là một trận chiến vào năm 509 TCN giữa các lực lượng cộng hòa của La Mã cổ đại và các lực lượng Etruscan của Tarquinii và Veii do vị vua La Mã bị phế truất Lucius Tarquinius Superbus lãnh đạo. Trận chiến diễn ra gần Silva Arsia (rừng Arsian) trên lãnh thổ La Mã và dẫn đến chiến thắng cho La Mã nhưng cũng là cái chết của một trong những quan chấp chính của họ, Lucius Junius Brutus.
Căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi con trai của nhà vua, Sextus Tarquinius, cưỡng hiếp Lucretia, vợ và con gái của một quý tộc La Mã quyền thế. Lucretia đã kể cho người thân nghe về vụ tấn công và tự sát để tránh sự nhục nhã của sự việc. Bốn người đàn ông, dẫn đầu bởi Lucius Junius Brutus, bao gồm cả Lucius Tarquinius Collatinus, Publius Valerius Poplicola và Spurius Lucretius Tricipitinus đã kích động một cuộc cách mạng lật đổ và trục xuất Tarquinius cùng gia đình ông khỏi La Mã vào năm 509 TCN. Tarquin bị nhìn nhận tiêu cực đến mức từ chỉ nhà vua, rex, mang hàm ý tiêu cực trong tiếng Latin cho đến tận khi Đế chế La Mã sụp đổ.
Chấp chính quan Valerius thu thập chiến lợi phẩm của người Etruria bị đánh bại và trở về Rome để ăn mừng chiến thắng vào ngày 1 tháng 3 năm 509 TCN.
Quân đội của hai thành phố đã theo Tarquin ra trận nhưng bị quân đội La Mã đánh bại tại Trận Silva Arsia. Chấp chính quan Valerius đã thu thập chiến lợi phẩm từ những người Etruscan bại trận và trở về La Mã để tổ chức lễ khải hoàn vào ngày 1 tháng 3 năm 509 TCN.