Logo Lịch sử dự thảo
null
4 sự kiện trên dòng thời gian này
  1. Justinian I

    Justinian chiếm Cartagena

    522Cartagena, Murcia, Tây Ban Nha

    Năm 552, Justinian phái một lực lượng gồm 2.000 quân, đội quân này do vị tướng 80 tuổi Liberius chỉ huy. Người Byzantine chiếm được Cartagena và các thành phố khác trên bờ biển phía đông nam và thành lập tỉnh Spania mới trước khi bị chặn lại bởi đồng minh cũ của họ là Athanagild, người lúc bấy giờ đã trở thành vua. Chiến dịch này đánh dấu thời kỳ đỉnh cao của sự bành trướng Byzantine.

  2. Babylon

    Năm kẻ nổi loạn tự xưng là Vua của Babylon

    522 TCNBabylon (nay là Iraq)

    Các nhà cai trị Achaemenid thời kỳ đầu rất tôn trọng Babylonia, coi khu vực này là một thực thể hoặc vương quốc riêng biệt được hợp nhất với vương quốc của chính họ theo hình thức liên minh cá nhân. Khu vực này là một tài sản kinh tế quan trọng và đóng góp tới một phần ba tổng số cống nạp của toàn bộ Đế chế Achaemenid. Bất chấp sự quan tâm của nhà Achaemenid và việc công nhận các nhà cai trị Achaemenid là Vua của Babylon, người Babylonia vẫn oán giận nhà Achaemenid, giống như cách họ từng oán giận người Assyria một thế kỷ trước đó. Ít nhất năm kẻ nổi loạn đã tự xưng là Vua của Babylon và nổi dậy trong thời kỳ cai trị của nhà Achaemenid nhằm khôi phục quyền cai trị bản địa; đó là Nebuchadnezzar III (522 TCN), Nebuchadnezzar IV (521–520 TCN), Bel-shimanni (484 TCN), Shamash-eriba (482–481 TCN) và Nidin-Bel (336 TCN).

  3. Justinian I

    Justinian chiếm Cartagena

    522Cartagena, Murcia, Tây Ban Nha

    Năm 552, Justinian phái một lực lượng gồm 2.000 quân, đội quân này do vị tướng 80 tuổi Liberius chỉ huy. Người Byzantine chiếm được Cartagena và các thành phố khác trên bờ biển phía đông nam và thành lập tỉnh Spania mới trước khi bị chặn lại bởi đồng minh cũ của họ là Athanagild, người lúc bấy giờ đã trở thành vua. Chiến dịch này đánh dấu thời kỳ đỉnh cao của sự bành trướng Byzantine.

  4. Babylon

    Năm kẻ nổi loạn tự xưng là Vua của Babylon

    522 TCNBabylon (nay là Iraq)

    Các nhà cai trị Achaemenid thời kỳ đầu rất tôn trọng Babylonia, coi khu vực này là một thực thể hoặc vương quốc riêng biệt được hợp nhất với vương quốc của chính họ theo hình thức liên minh cá nhân. Khu vực này là một tài sản kinh tế quan trọng và đóng góp tới một phần ba tổng số cống nạp của toàn bộ Đế chế Achaemenid. Bất chấp sự quan tâm của nhà Achaemenid và việc công nhận các nhà cai trị Achaemenid là Vua của Babylon, người Babylonia vẫn oán giận nhà Achaemenid, giống như cách họ từng oán giận người Assyria một thế kỷ trước đó. Ít nhất năm kẻ nổi loạn đã tự xưng là Vua của Babylon và nổi dậy trong thời kỳ cai trị của nhà Achaemenid nhằm khôi phục quyền cai trị bản địa; đó là Nebuchadnezzar III (522 TCN), Nebuchadnezzar IV (521–520 TCN), Bel-shimanni (484 TCN), Shamash-eriba (482–481 TCN) và Nidin-Bel (336 TCN).