1Trận Corupedium
Năm 282 TCN, Philetaerus đào tẩu khỏi Lysimachus, dâng bản thân và pháo đài quan trọng Pergamon cùng kho báu của nó cho Seleucus I Nicator, người đã đánh bại và giết chết Lysimachus tại Trận Corupedium vào năm 281 TCN. Seleucus bị giết vài tháng sau đó.
2Philetaerus được hưởng quyền tự trị đáng kể
Philetaerus, đặc biệt là sau cái chết của Seleucus, đã được hưởng quyền tự trị đáng kể mặc dù trên danh nghĩa vẫn thuộc quyền kiểm soát của nhà Seleucid. Ông đã tích lũy được khối tài sản lớn vì Pergamon từng là kho báu của Lysimachus và mở rộng quyền lực cũng như ảnh hưởng của mình ra ngoài Pergamon. Ông đã đóng góp quân đội, tiền bạc và lương thực cho thành phố Cyzicus ở Mysia để phòng thủ chống lại quân Gaul xâm lược, qua đó giành được uy tín và thiện chí cho bản thân và gia đình.
3Eumenes I kế vị Philetaerus
Cháu trai và con nuôi của Philetaerus là Eumenes I đã kế vị ông sau khi ông qua đời vào năm 263 TCN.
4Eumenes I đánh bại vua Seleucid Antiochus I Soter
Eumenes I nổi loạn và đánh bại vua Seleucid Antiochus I Soter gần thủ phủ Sardis của Lydia vào năm 261 TCN.
5Trận sông Caecus
Pausanias viết rằng thành tựu lớn nhất của Attalus I (trị vì 241–197 TCN) là đánh bại người Gaul, ý ông muốn nói đến người Galatia, những người Celt đã di cư đến miền trung Tiểu Á và tự thiết lập mình thành một cường quốc quân sự lớn.
6Trận Aphrodisium
Attalus đánh bại người Gaul và Antiochus trong trận Aphrodisium và trong một trận chiến thứ hai ở phía đông.
7Trận Harpasus
Attalus I sau đó đã chiến đấu một mình với Antiochus trong một trận chiến gần Sardis và trong Trận Harpasus ở Caria vào năm 229 TCN.
8Seleucus III vượt dãy Taurus nhưng bị ám sát
Năm 223 TCN, Seleucus III vượt dãy Taurus nhưng bị ám sát. Achaeus nắm quyền kiểm soát quân đội.
9Achaeus nắm quyền kiểm soát quân đội
Achaeus nắm quyền kiểm soát quân đội. Antiochus III Đại đế sau đó đã phong ông làm thống đốc các vùng lãnh thổ Seleucid phía bắc dãy Taurus. Trong vòng hai năm, ông đã khôi phục các vùng lãnh thổ đã mất và buộc Attalus phải rút vào bên trong các bức tường thành Pergamon. Tuy nhiên, ông bị buộc tội có ý định nổi loạn, và để tự bảo vệ mình, ông đã tự xưng là vua.
10Attalus giành lại các lãnh thổ cũ của mình
Năm 218 TCN, Attalus giành lại các lãnh thổ cũ của mình với sự giúp đỡ của một số người Gaul xứ Thrace.
11Achaeus trở về sau chiến dịch thắng lợi
Achaeus trở về sau chiến dịch thắng lợi vào năm 217 TCN và sự thù địch giữa hai bên lại tiếp diễn.
12Attalus liên minh với Antiochus III
Attalus đã liên minh với Antiochus III, người đã bao vây Achaeus ở Sardis vào năm 214 TCN.
13Nhà Attalid trở thành đồng minh của La Mã trong Chiến tranh Macedonia lần thứ nhất
Nhà Attalid trở thành đồng minh của La Mã trong Chiến tranh Macedonia lần thứ nhất (214–205 TCN) và ủng hộ La Mã trong các cuộc chiến sau đó.
14Attalus I hỗ trợ người La Mã trong Chiến tranh Macedonia lần thứ hai
Attalus I, người đã giúp đỡ người La Mã trong cuộc chiến đầu tiên, cũng đã hỗ trợ họ trong Chiến tranh Macedonia lần thứ hai (200–197 TCN).
15Trận Magnesia
Trước khi trở thành vua, Attalus II là một chỉ huy quân sự. Năm 190 TCN, ông tham gia Trận Magnesia, chiến thắng cuối cùng của người La Mã trong cuộc chiến chống lại nhà Seleucid.
16Eumenes II ủng hộ La Mã trong Chiến tranh La Mã–Seleucid
Eumenes II (trị vì 197–159 TCN) đã ủng hộ La Mã trong Chiến tranh La Mã–Seleucid (192–188 TCN).
17Người La Mã trao những vùng đất này cho Pergamon
Năm 188 TCN, sau cuộc chiến chống lại nhà Seleucid, người La Mã chiếm giữ các vùng đất của Antiochus III Đại đế bại trận ở Tiểu Á và trao Mysia, Lydia, Phrygia và Pamphylia cho vương quốc Pergamon, còn Caria, Lycia và Pisidia ở góc tây nam Tiểu Á được trao cho Rhodes, một đồng minh khác của La Mã. Sau đó, người La Mã đã trao những vùng đất này của Rhodes cho Pergamon.
18Attalus giúp Nicomedes II Epiphanes giành ngai vàng Bithynia từ tay cha mình
Năm 149 TCN, Attalus giúp Nicomedes II Epiphanes giành ngai vàng Bithynia từ tay cha ông là Prusias II.
19Vị vua Attalid cuối cùng qua đời
Vị vua Attalid cuối cùng, Attalus III, qua đời và để lại vương quốc cho Cộng hòa La Mã vào năm 133 TCN.
20Eumenes III tuyên bố lên ngôi
Người La Mã miễn cưỡng tiếp quản lãnh thổ ở Tiểu Á và không nắm quyền kiểm soát vương quốc. Aristonicus tự xưng là con ngoài giá thú của Eumenes II, lấy tên triều đại là Eumenes III, tuyên bố lên ngôi, kích động một cuộc nổi loạn, và vào năm 132 TCN "chiếm đóng Asia, vùng đất vốn đã được để lại cho người dân La Mã và được cho là tự do".
21Vương quốc Pergamon trở thành tỉnh Asia của La Mã
Năm 131 TCN, La Mã gửi một đội quân chống lại ông và đội quân này đã bị đánh bại. Người La Mã đánh bại Eumenes III vào năm 129 TCN. Họ sáp nhập vương quốc Pergamon cũ, nơi trở thành tỉnh Asia của La Mã.

