Sinh ra
Ruhollah Musavi Khomeini, người có tên đầu tiên mang ý nghĩa "tinh thần của Allah", sinh ngày 24 tháng 9 năm 1902 tại Khomeyn, tỉnh Markazi.

Thứ Tư Thg 9 24, 1902 đến Thứ Bảy Thg 6 3, 1989
Iran
Sayyid Ruhollah Mūsavi Khomeini (24 tháng 9 năm 1902 – 3 tháng 6 năm 1989), còn được biết đến ở phương Tây với tên gọi Ayatollah Khomeini, là một chính trị gia và giáo sĩ người Iran. Ông là người sáng lập Cộng hòa Hồi giáo Iran và là nhà lãnh đạo của Cách mạng Iran năm 1979, sự kiện đã lật đổ vị vua cuối cùng của Iran, Mohammad Reza Pahlavi, và chấm dứt chế độ quân chủ Ba Tư kéo dài 2.500 năm. Sau cuộc cách mạng, Khomeini trở thành Lãnh đạo Tối cao của đất nước, một vị trí được quy định trong hiến pháp của Cộng hòa Hồi giáo với tư cách là cơ quan chính trị và tôn giáo cao nhất của quốc gia, vị trí mà ông nắm giữ cho đến khi qua đời. Ông được kế nhiệm bởi Ali Khamenei vào ngày 4 tháng 6 năm 1989.
Ruhollah Musavi Khomeini, người có tên đầu tiên mang ý nghĩa "tinh thần của Allah", sinh ngày 24 tháng 9 năm 1902 tại Khomeyn, tỉnh Markazi.
Sau Thế chiến I, các sắp xếp đã được thực hiện để ông theo học tại chủng viện Hồi giáo ở Esfahan, nhưng thay vào đó ông lại bị thu hút bởi chủng viện ở Arak. Ông được đặt dưới sự lãnh đạo của Ayatollah Abdul Karim Haeri Yazdi. Năm 1920, Khomeini chuyển đến Arak và bắt đầu việc học của mình.
Cuốn sách chính trị đầu tiên của ông, Kashf al-Asrar (Vạch trần những bí mật) xuất bản năm 1942, là một sự bác bỏ từng điểm đối với Asrar-e hazar salih (Bí mật của một ngàn năm), một tiểu luận được viết bởi một môn đệ của nhà sử học chống giáo sĩ hàng đầu của Iran.
Vào tháng 1 năm 1963, Shah đã công bố "Cách mạng Trắng", một chương trình cải cách sáu điểm kêu gọi cải cách ruộng đất, quốc hữu hóa rừng, bán các doanh nghiệp nhà nước cho tư nhân, thay đổi bầu cử để trao quyền cho phụ nữ và cho phép những người không theo đạo Hồi giữ chức vụ, chia sẻ lợi nhuận trong công nghiệp và một chiến dịch xóa mù chữ trong các trường học của quốc gia. Một số sáng kiến này bị coi là nguy hiểm, đặc biệt là bởi các ulama (học giả tôn giáo) Shi'a quyền lực và có đặc quyền, và bị những người theo chủ nghĩa truyền thống coi là xu hướng phương Tây hóa (Khomeini coi chúng là "một cuộc tấn công vào Hồi giáo").
Vào ngày 22 tháng 1 năm 1963, Khomeini đã đưa ra một tuyên bố mạnh mẽ lên án Shah và các kế hoạch của ông. Hai ngày sau, Shah đã đưa một đoàn xe bọc thép đến Qom và có bài phát biểu tấn công gay gắt các ulama như một tầng lớp.
Vào buổi chiều ngày 'Ashura (3 tháng 6 năm 1963), Khomeini đã có bài phát biểu tại trường madrasah Feyziyeh, so sánh giữa vị vua Hồi giáo Sunni Yazid, người bị người Shi'a coi là 'bạo chúa', và Shah, lên án Shah là một "kẻ khốn khổ, đáng thương" và cảnh báo ông rằng nếu không thay đổi cách hành xử, ngày mà người dân sẽ cảm ơn vì sự ra đi của ông khỏi đất nước sẽ đến.
Vào ngày 5 tháng 6 năm 1963 (ngày 15 tháng Khordad) lúc 3 giờ sáng, hai ngày sau khi công khai lên án Shah Mohammad Reza Pahlavi, Khomeini đã bị giam giữ tại Qom và chuyển đến Tehran.
Vào ngày 26 tháng 10 năm 1964, Khomeini đã lên án cả Shah và Hoa Kỳ. Lần này là để đáp trả các "quy chế đặc quyền" hay quyền miễn trừ ngoại giao mà Shah dành cho quân nhân Mỹ tại Iran.
Khomeini đã dành hơn 14 năm sống lưu vong, chủ yếu ở thành phố linh thiêng Najaf của Iraq. Ban đầu, ông bị đưa đến Thổ Nhĩ Kỳ vào ngày 4 tháng 11 năm 1964, nơi ông ở lại Bursa trong nhà của Đại tá Ali Cetiner thuộc Cơ quan Tình báo Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ.
Vào tháng 10 năm 1965, sau chưa đầy một năm, ông được phép chuyển đến Najaf, Iraq, nơi ông ở lại cho đến năm 1978 khi bị Phó Tổng thống lúc bấy giờ là Saddam Hussein trục xuất.
Vào thời điểm này, sự bất mãn với Shah trở nên gay gắt và Khomeini đã đến thăm Neauphle-le-Château, một vùng ngoại ô của Paris, Pháp bằng thị thực du lịch vào ngày 6 tháng 10 năm 1978.
Khomeini không được phép trở lại Iran trong thời gian Shah trị vì (vì ông đang sống lưu vong). Vào ngày 16 tháng 1 năm 1979, Shah rời khỏi đất nước (với lý do "đi nghỉ mát"), và không bao giờ trở lại.
Hai tuần sau, vào thứ Năm, ngày 1 tháng 2 năm 1979, Khomeini trở về Iran trong sự chiến thắng, được chào đón bởi một đám đông vui mừng ước tính (theo BBC) lên tới năm triệu người.
Vào ngày 11 tháng 2, khi cuộc nổi dậy lan rộng và các kho vũ khí bị chiếm giữ, quân đội tuyên bố trung lập và chế độ Bakhtiar sụp đổ.
Vào ngày 11 tháng 2, Khomeini đã bổ nhiệm thủ tướng lâm thời đối lập của riêng mình, Mehdi Bazargan, với yêu cầu: "vì ta đã bổ nhiệm ông ấy, ông ấy phải được tuân theo." Đó là "chính phủ của Chúa", ông cảnh báo, sự bất tuân đối với ông hoặc Bazargan được coi là "cuộc nổi loạn chống lại Chúa".
Vào ngày 30 và 31 tháng 3 năm 1979, một cuộc trưng cầu dân ý để thay thế chế độ quân chủ bằng một Cộng hòa Hồi giáo đã được thông qua với 98% phiếu thuận, với câu hỏi: "chế độ quân chủ có nên bị bãi bỏ để ủng hộ một Chính phủ Hồi giáo không?".
Vào ngày 22 tháng 10 năm 1979, Hoa Kỳ đã tiếp nhận vị Shah đang sống lưu vong và ốm yếu vào nước này để điều trị ung thư. Tại Iran, đã có một sự phản đối ngay lập tức, với cả Khomeini và các nhóm cánh tả đều yêu cầu Shah phải trở lại Iran để xét xử và hành quyết.
Vào tháng 11 năm 1979, hiến pháp mới của Cộng hòa Hồi giáo đã được thông qua bằng trưng cầu dân ý quốc gia.
Vào ngày 4 tháng 11, một nhóm sinh viên đại học Iran tự gọi mình là Những người theo đường lối của Imam, đã kiểm soát Đại sứ quán Mỹ tại Tehran, bắt giữ 52 nhân viên đại sứ quán làm con tin trong 444 ngày – một sự kiện được gọi là cuộc khủng hoảng con tin Iran.
Vào ngày 4 tháng 2 năm 1980, Abolhassan Banisadr được bầu làm tổng thống đầu tiên của Iran.
Iraq đã phát động một cuộc xâm lược toàn diện vào Iran, bắt đầu cuộc Chiến tranh Iran–Iraq (tháng 9 năm 1980 – tháng 8 năm 1988).
Sức khỏe của Khomeini suy giảm vài năm trước khi ông qua đời. Sau khi nằm viện 11 ngày tại bệnh viện Jamaran, Ruhollah Khomeini đã qua đời vào ngày 3 tháng 6 năm 1989 sau khi trải qua năm cơn đau tim chỉ trong mười ngày, ở tuổi 86 ngay trước nửa đêm.
Ayatollah Haeri Yazdi chuyển đến chủng viện Hồi giáo ở thành phố thánh Qom, phía tây nam Tehran, và mời các học trò của mình đi theo.