Cách mạng Mông Cổ năm 1990 là một cuộc cách mạng dân chủ hòa bình bắt đầu bằng các cuộc biểu tình và tuyệt thực nhằm lật đổ Cộng hòa Nhân dân Mông Cổ, cuối cùng dẫn đến nền dân chủ Mông Cổ ngày nay và việc soạn thảo hiến pháp mới. Cuộc cách mạng chủ yếu do những người trẻ tuổi dẫn đầu, biểu tình tại Quảng trường Sükhbaatar ở thủ đô Ulaanbaatar. Nó kết thúc với việc chính phủ độc tài từ chức mà không đổ máu. Một số nhà tổ chức chính bao gồm Tsakhiagiin Elbegdorj, Sanjaasürengiin Zorig, Erdeniin Bat-Üül, Bat-Erdeniin Batbayar và Dogmidiin Sosorbaram.
Đã có các phong trào ủng hộ độc lập vào năm 1911 chống lại chính sách thực dân của triều đại nhà Thanh cuối thời. Cuối cùng, Đảng Nhân dân Mông Cổ đã nắm quyền tại Mông Cổ vào năm 1921 với sự giúp đỡ của Liên Xô, sau khi lực lượng Bạch vệ Nga và Trung Quốc bị trục xuất.
Bài phát biểu của Tsakhiagiin Elbegdorj tại Đại hội Nghệ sĩ Trẻ Toàn quốc lần thứ hai
eventThứ Ba Thg 11 28, 1989placeMông Cổ
Vào ngày 28 tháng 11 năm 1989, cuối bài phát biểu tại Đại hội Nghệ sĩ Trẻ Toàn quốc lần thứ hai, Tsakhiagiin Elbegdorj nói rằng Mông Cổ cần dân chủ và kêu gọi giới trẻ hợp tác để tạo ra nền dân chủ ở Mông Cổ.
Vào cuối tháng 12, các cuộc biểu tình gia tăng khi có tin tức về cuộc phỏng vấn của Garry Kasparov với tạp chí Playboy, gợi ý rằng Liên Xô có thể cải thiện sức khỏe kinh tế bằng cách bán Mông Cổ cho Trung Quốc.
eventChủ Nhật Thg 12 10, 1989placeUlaanbaatar, Mông Cổ
Vào sáng ngày 10 tháng 12 năm 1989, cuộc biểu tình công khai ủng hộ dân chủ đầu tiên đã diễn ra trước Trung tâm Văn hóa Thanh niên ở Ulaanbaatar. Tại đó, Elbegdorj tuyên bố thành lập Liên minh Dân chủ Mông Cổ. Phong trào ủng hộ dân chủ đầu tiên tại Mông Cổ đã ra đời từ đó.
Liên minh Dân chủ Mông Cổ bắt đầu phân phát tờ rơi
eventThứ Ba Thg 1 2, 1990placeMông Cổ
Vào ngày 2 tháng 1 năm 1990, Liên minh Dân chủ Mông Cổ bắt đầu phân phát tờ rơi kêu gọi một cuộc cách mạng dân chủ. Khi chính phủ không tuân thủ điều này và sau đó là các yêu cầu quyết liệt hơn, các cuộc biểu tình đã xảy ra.
Những người biểu tình tập trung tại quảng trường trước Bảo tàng Lenin
eventChủ Nhật Thg 1 14, 1990placeUlaanbaatar, Mông Cổ
Vào ngày 14 tháng 1 năm 1990, những người biểu tình, tăng từ ba trăm lên khoảng 1.000 người, đã tập trung tại quảng trường trước Bảo tàng Lenin, nơi được đặt tên là Quảng trường Tự do kể từ đó tại Ulaanbaatar.
MDU và ba tổ chức cải cách khác đã tổ chức một cuộc họp quần chúng ngoài trời chung
eventChủ Nhật Thg 3 4, 1990placeUlaanbaatar, Mông Cổ
Sau nhiều cuộc biểu tình của hàng ngàn người tại thủ đô cũng như các trung tâm tỉnh, vào ngày 4 tháng 3 năm 1990, MDU và ba tổ chức cải cách khác đã tổ chức một cuộc họp quần chúng ngoài trời chung, mời chính phủ tham dự. Chính phủ không cử đại diện đến sự kiện đã trở thành cuộc biểu tình của hơn 100.000 người đòi thay đổi dân chủ.
Vào ngày 7 tháng 3 năm 1990, tại Quảng trường Sükhbaatar, Liên minh Dân chủ đã phát động cuộc tuyệt thực của mười người, thúc giục những người cộng sản từ chức. Số lượng người tuyệt thực tăng lên và hàng ngàn người đã ủng hộ họ. Bộ Chính trị của Đảng Nhân dân Cách mạng Mông Cổ (MPRP) (nay là Đảng Nhân dân Mông Cổ) – cơ quan quyền lực của chính phủ cuối cùng đã nhượng bộ trước áp lực và tiến hành đàm phán với các nhà lãnh đạo của phong trào dân chủ Liên minh Dân chủ Mông Cổ.
Jambyn Batmönkh, chủ tịch Bộ Chính trị của Ủy ban Trung ương MPRP đã quyết định giải tán Bộ Chính trị và từ chức vào ngày 9 tháng 3 năm 1990. Tuy nhiên, đằng sau hậu trường, MPRP đã nghiêm túc xem xét việc trấn áp những người biểu tình, soạn thảo một sắc lệnh chờ nhà lãnh đạo đảng Jambyn Batmönkh ký.
Elbegdorj thông báo tin tức về việc Bộ Chính trị từ chức cho những người tuyệt thực và những người đã tập trung tại Quảng trường Sükhbaatar lúc 10 giờ tối sau các cuộc đàm phán giữa các nhà lãnh đạo của MPRP và Liên minh Dân chủ Mông Cổ. Cuộc tuyệt thực đã dừng lại.
Sau cuộc Cách mạng Dân chủ năm 1990 tại Mông Cổ, cuộc bầu cử đa đảng, tự do đầu tiên của Mông Cổ cho một quốc hội lưỡng viện đã được tổ chức vào ngày 29 tháng 7 năm 1990.
eventThứ Hai Thg 9 3, 1990placeUlaanbaatar, Mông Cổ
Đại Khural Nhân dân (thượng viện) họp lần đầu vào ngày 3 tháng 9 và bầu ra một tổng thống (MPRP), phó tổng thống (Đảng Dân chủ Xã hội), thủ tướng (MPRP) và 50 thành viên cho Baga Hural (hạ viện). Phó tổng thống cũng là chủ tịch của Baga Khural.
Hiến pháp mới có hiệu lực vào ngày 12 tháng 2 năm 1992. Ngoài việc thiết lập Mông Cổ là một nước cộng hòa độc lập, có chủ quyền và đảm bảo một số quyền và tự do, hiến pháp mới đã tái cơ cấu nhánh lập pháp của chính phủ, tạo ra một cơ quan lập pháp đơn viện, Đại Khural Nhà nước (SGK).
Chiến thắng bầu cử đầu tiên cho những người theo chủ nghĩa dân chủ
eventChủ Nhật Thg 6 6, 1993placeMông Cổ
Hiến pháp được sửa đổi vào năm 1992. Chiến thắng bầu cử đầu tiên cho những người theo chủ nghĩa dân chủ là cuộc bầu cử tổng thống năm 1993, khi ứng cử viên đối lập Punsalmaagiin Ochirbat giành chiến thắng.
Liên minh Liên minh Dân chủ lần đầu tiên giành được đa số
eventChủ Nhật Thg 6 30, 1996placeMông Cổ
Một Liên minh Liên minh Dân chủ do chủ tịch Đảng Dân chủ Tsakhiagiin Elbegdorj đồng lãnh đạo lần đầu tiên đã giành được đa số trong cuộc bầu cử quốc hội năm 1996.